Quặn lòng trước bé 4 tháng tuổi đầu to dị thường

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012


 “Con tôi bị người ta hãm hại nên mang bầu, tôi đã khóc hết nước mắt. Nào ngờ ông trời nhẫn tâm lại bắt cả đứa cháu tội nghiệp vô tội này mang bệnh. Sao thân già như tôi lại không bị bệnh thay cho cháu được cơ chứ?”
Đó là những tâm sự của bà ngoại Cao Thị Hương (Đội 9- thôn Phương Đông – xã Phương Chiểu- huyện Tiên Lữ - tỉnh Hưng Yên) về đứa cháu tội nghiệp đáng thương Đặng Tuấn Đạt. Nước mắt giàn giụa, cay đắng, bà ôm cái hình hài non nớt bé bỏng vào lòng mà kể những lời ruột gan: “Con gái tôi là Đặng Thị Hồng, từ bé nó đã không được khôn ngoan nên học hành dở dang rồi đi làm rửa bát thuê cho người ta ở trên Phố Nối để kiếm tiền. Năm ngoái bị người ta làm hại rồi mang bầu nhưng cũng không biết, lúc đó tôi cũng đang đi ở giúp việc ở tận ngoài Quảng Ninh nên không có tin tức gì. Có bầu đến tháng thứ 5, bụng to lên rồi cháu mới gọi cho mẹ biết nhưng lúc đó thì không bỏ đi được thế là để sinh. Rồi nó làm mẹ bất đắc dĩ như thế chứ nào có sự chuẩn bị và biết gì đâu…”.
 
Nói đoạn bà quay sang nhìn Hồng – đứa con nhẹ dạ để rồi phải vượt cạn một mình trong sự tủi phận bẽ bàng và cả nỗi đau đến tê tái của người mẹ. “Con dại cái mang”, việc xảy ra cũng đã rồi nên những suy nghĩ trong lòng bà dần cũng nguôi ngoan để mà yêu thương chăm bẵm lấy đứa cháu thơ.
Hàng ngày nhìn đứa con dại chăm cháu bệnh tật, bà Hương đau đớn như cắt từng khúc ruột
Bé Đạt đã tội nghiệp biết bao khi sinh ra trong cảnh nghèo túng, không có bố lại được chăm sóc sơ sài dưới đôi bàn tay vụng về của người mẹ hơi dở dở, vậy mà cái bệnh cái tật lại vẫn cứ chọn em để đeo bám hành hạ. Sinh ra là một đứa trẻ khỏe mạnh, kháu khỉnh nhưng phần đầu của em ngày một to lên rõ rệt khiến bà và mẹ đều hoảng sợ và lo lắng. Bà Hương tâm sự “Ở quê nào tôi có biết là bệnh gì đâu, thấy người ta nói cháu bị não úng thủy nên đầu mới to như thế. Nhìn thằng bé tội quá, bây giờ thì to quá rồi không còn có thể nhúc nhích được người nữa”.
 
Nói rồi bà quay sang nhìn bé Đạt – đứa cháu tội nghiệp suốt ngày chỉ biết nằm ngửa rồi giơ giơ đôi bàn tay bé xíu ra khi muốn đòi điều gì đó. Nhưng tội nhất là khi con đói đòi bầu sữa mẹ, chị Hồng vốn đã lóng ngóng nay lại càng khó khăn hơn để cho con bú. Phần đầu của em quá to nên không thể xoay nghiêng người áp bầu sữa mà phải ngửa người ra nên nhiều lần con bị sặc lại khóc ré lên. Những lúc đó vì không hiểu rõ được điều gì nên chị Hồng chỉ biết dõi ánh mắt sang mẹ để cầu cứu. Nhưng bà ngoại nào có giúp được gì đâu nên cũng chỉ biết nhìn con, nhìn cháu mà nước mắt lại ứa ra.
Bé Đạt bị não úng thủy nên phần đầu to phình ra khiến em phải ngửa người khi bú mẹ 
Tôi có ý hỏi sao bà không cho cháu đến viện để các bác sĩ khám và chữa trị nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt buồn đến lặng lẽ. Sự lặng im đủ để nói lên tất cả bởi cả một đời lam lũ bà chỉ có cho mình vẻn ven ngôi nhà ngói lụp xụp và đống rơm góc vườn làm tài sản thì lấy đâu ra tiền mà nghĩ đến việc đến viện. Càng đau lòng hơn khi có người ra người vào nói “con đã thế thì cháu bị vậy cũng là điều dễ hiểu, có chữa cũng chả khỏi nên cứ để mặc kệ đấy”. Nghe những lời đó bà đau đến buốt ruột nhưng rồi cũng không biết phải làm sao.
 
Con dại thì đã từ lâu, nhưng còn cháu, nó có tội tình gì đâu mà ông trời lại nỡ đày đọa đến thế ? 4 tháng tuổi, em đã có gì đâu ngay cả điều bình thường nhất là một gia đình trọn vẹn cũng không có được, vậy mà… “Tôi không cần gì cả cô ạ, nghèo khổ thì cũng đã nghèo bấy lâu rồi, chỉ mong cháu được bình thường như bao đứa trẻ khác thôi.” – bà Hương sụt sùi nói
Không có tiền đi viện, hàng ngày chị Hồng chỉ biết ngồi ôm con trong căn phòng ẩm thấp 
Bất chợt tôi quay sang nhìn chị Hồng – một sự thương cảm nặng trĩu bóp nghẹt trái tim. Dù là dơ dở đấy nhưng chị vẫn đang được làm mẹ để mà ôm ấp yêu thương lấy giọt máu của mình. Và hàng ngày vẫn trong căn phòng ẩm thấp chỉ loang loáng ánh đèn điện tù mù ấy người mẹ tội nghiệp này chỉ biết ngồi ôm con mà mơ ước có tiền để được đến viện chữa cho con. 

Theo Dân trí
Tags:

Ý kiến bạn đọc [ 0 ]


Ý kiến của bạn